Thứ Năm, 7 tháng 5, 2015

THỜI SMARTPHONE ...

                               (Ảnh MH: Nguồn internet)
THỜI SMARTPHONE ...
     Mùng 2 Tết , Đường xá Sài Gòn vắng hoe . Mấy cha con dẫn nhau vô quán cà phê ở Quận 1 , ngồi nhâm nhi nghe nhạc .
     Trong quán khá đông khách . Họ đi cả gia đình con cái . Họ đi với bạn bè . Có một vài cặp tình nhân đi riêng lẻ . Già có , trẻ có ...
     Có một điều khá đặc biệt là hầu như sau khi đã yên vị . Ai cũng móc smartphone ra , rồi mạnh ai nấy bấm . Mỗi người đến đây và cùng chọn cho mình một thế giới riêng : Người chat , người tự sướng hoặc chụp hình linh tinh , người vô facebook , người lướt web đọc báo hay làm gì không rõ !?...Mấy đứa trẻ thì cầm ipad chơi điện tử ...
     Có một cặp tình nhân trẻ tuổi , bạn học của cu Út nhà tui . Tụi nhỏ ăn mặc trông rất model , khuôn mặt cả hai rất xinh xắn . Chọn một bàn nhỏ sát góc , mỗi đứa ngồi một phía . Sau khi gọi nước , không thấy chúng nói năng với nhau điều gì ngoài động tác móc smartphone ra , rồi cả hai chăm chú bấm .
     Ngạc nhiên thêm lần nữa , tôi hỏi cu Út con tôi :
     -Sao bạn con dẫn bạn gái vô quán mà không nói gì lo bấm không vậy ?
     Cu Út cười tủm tỉm trả lời :
     -Thì tụi nó đang nói chuyện với nhau đó ba !?
     -Hả ??? Tụi nó đang chat với nhau à ?-Tui trợn mắt :
     -Thì...dạ ! Tụi nó thích trao đổi với nhau theo cách đó , khỏi phải bối rối , tẻn tò !?..
     Trời??? Thôi chết rồi ! Công nghệ Smartphone đang dần biến con người VN thành những người máy thực sự rồi các bạn ạ !...
     P/s : Chuyện có thật sáng mùng 2 Tết Âm lịch 2015 tại quán cà phê Đà Lạt Phố , đường Nguyễn thị Minh Khai , Q1 , Sài Gòn .
(LQL) Sài Gòn , 08/05/2015


                                 (Ảnh MH: Nguồn internet)

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

NHÂN QUẢ NHÃN TIỀN !?



NHÂN QUẢ NHÃN TIỀN !?
      Hôm qua ngày 1/5 , nhìn cảnh đôi vợ chồng trẻ bán bún riêu ở căn nhà thuê phía đối diện . Cám cảnh vất vả mưu sinh của họ , mình viết bài : Sài Gòn những mảnh đời..*.
      Chiều nay , trời SG nóng như lò bát quái . Tự pha một ly cà phê ra ngồi trước hiên nhà và đang suy nghĩ bâng quơ . Bỗng giật mình bởi tiếng nói nhỏ nhẹ của một người con gái :
      -Dạ ! Mời chú ăn chuối nấu ạ ?
      Giật mình , ngước lên ? A...thì ra là cô bé hàng xóm bán bún riêu !
      -Cháu mới nấu ngon lắm chú , mời chú ăn ngay kẻo nguội !?-Vẫn giọng của cô bé .
      - Ồ ? Chú cám ơn con nha ? hihi
      Cô bé cười thật tươi rồi quay gót . Nhìn qua bên kia thấy ông xã của cô bé tươi cười vẫy tay chào .         Hôm nay chắc bán được nên hết sớm . Thấy tụi nhỏ đã dọn hàng vô nhà . Thật là một niềm vui bất ngờ các bạn ạ .
      Ngẫm nghĩ ? Mình chỉ mới có ý nghĩ xót thương họ thôi ? Mà đã nhận ngay sự đáp trả (bằng mấy quả chuối nấu) của họ với sự trân trọng rất đáng yêu .
      Hèn chi ? Trong triết lý của đạo Phật có giảng câu : " Nhân quả nhãn tiền" .
      Ngẫm cũng đúng phải không các bạn !? hihi
(LQL) Sài Gòn , 02/05/2015
* http://luanlequang.blogspot.com/2015/04/sai-gon-nhung-manh-oi.html

Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

CHUYỆN BAO ĐỒNG .


CHUYỆN BAO ĐỒNG .
      Trước đây một hôm , mình nhìn thấy vợ chồng của cô bé bán bún riêu tại căn nhà thuê phía đối diện nhà mình rất vui vẻ vì đã bán hết nồi bún ( đến hơn 4 giờ chiều ) . Nhờ đó mình được mấy quả chuối nấu mà đôi vợ chồng trẻ này tặng . Mình đã vui lây niềm vui của họ và thầm cầu mong cho tụi nhỏ ngày nào cũng bán được .(Nhân quả nhãn tiền)*
      Hôm qua , mình đã chứng kiến một sự trái ngược với ngày hôm trước ? Buổi sáng , mình vẫn ăn một tô ủng hộ cô bé . Chất lượng vẫn rất ngon và sạch sẽ . Thế nhưng không hiểu tại sao rất vắng khách ?
      Tối hôm qua . đã hơn 9 giờ đêm . Mình thấy cô bé vẫn còn ngồi bán . Có lẽ nồi bún riêu vẫn còn rất nhiều . Mình cảm thấy chạnh lòng và buồn theo chúng .
      Căn nhà này mình đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu người lao động nghèo đến thuê mướn . Trong một năm mà không biết bao nhiêu kẻ đến rồi đi ? Tất cả đều thất bại và lần và không một ai trụ nổi đến tháng thứ 3 . ( Mình đã chia sẻ trong bài trước : "Sài gòn , những mảnh đời...")**.
      Do vậy , khi thấy cặp vợ chồng trẻ này đến thuê , mình thầm lo sợ ? Nhưng mình cứ vẫn hy vọng và mong muốn sao cô bé bán bún riêu này "mua may , bán đắc" và trụ được ở đây .
      Và rồi , sáng nay sự lo sợ của mình đang dần trở thành hiện thực ? Mình thấy một tấm bảng gắn trước cánh cửa sắt đóng im lìm , thay cho sự tất bật nấu nướng , dọn hàng bán sớm như mọi hôm .


      Tò mò mình đến xem , thì ra tụi nhỏ thông báo nghỉ bán vài hôm . Có lẽ tụi nhỏ đang bắt đầu chùn bước . Chỉ còn là vấn đề thời gian ? Không biết khi nào tụi nó lại đội nón ra đi như những người đến trước ? ...
      Mình biết có một số người khi đọc câu chuyện của mình sẽ mỉm cười và buông một câu : Haizza ! Toàn lo những chuyện bao đồng !?!...
      Ừ ! Tính của mình là vậy ? Không hiểu tại sao mình lại buồn theo nỗi buồn của tụi nhỏ và vui theo niềm vui của họ ? Dù nổi buồn hay niềm vui đó cũng chỉ thoáng qua trong một thời gian ngắn ngủi !?
      Ngẫm lại ? Đất Sài Gòn này , sao mà khó đến thế không biết nữa !?...Mong cho tụi nó trở về lại và tiếp tục chiến đấu đến cùng !
(Lê quang Luận) Sài Gòn , 05/05/2015
*   http://luanlequang.blogspot.com/2015/05/nhan-qua-nhan-tien.html
** http://luanlequang.blogspot.com/2015/04/sai-gon-nhung-manh-oi.html



Chủ Nhật, 3 tháng 5, 2015

HẬU QUẢ CỦA SỰ KEO KIỆT...

                                 (Ảnh MH: Nguồn internet)
HẬU QUẢ CỦA SỰ KEO KIỆT...
      Hồi ở Pleiku tui có thằng bạn vai em . Thân thể nó "còm nhom" tuy rằng kinh tế của nó thuộc dạng giàu có ở đó .
      Lại có một cô em dáng cũng khá xinh xắn tuy tuổi "sồn sồn" khoảng U 40 . Cô ta không lấy chồng , sống nhờ một chiếc xe chuyên bán bánh mì rất ngon và nổi tiếng trên đó . Xe bánh mì của cô ấy lúc nào cũng đông khách .
      Có dạo thằng em tui ghé mua bánh mì của cô ta . Mặc dù nó đến trước , nhưng đợi mãi sốt ruột mà cô ta không chịu bán cho nó , dù nhiều người đến mua sau , ai cũng được cô ấy giải quyết nhanh gọn .
      Bực tức vì có tiền mà bị đối xử không công bằng , nhất là khi vắng khách cô ta vẫn cho hắn đứng đợi mà không thấy động tác nào chứng tỏ cô ta bán bánh cho mình ? Nên nó bực tức , gằn giọng hỏi cô ta :
      -Tôi đến trước , đợi cả tiếng đồng hồ rồi , sao cô không thèm bán cho tôi ?
      Từ tốn và chậm rãi , cô ta liếc xéo hắn một cái rồi trả lời :
     -Thì anh phải đợi có ai đến mua nữa ổ bánh mì đã chớ ? Anh mua có nữa ổ à , còn nữa ổ... tui bán cho ai ???
      A ha ! Thì ra là nó tiếc tiền vì sợ ăn không hết một ổ bánh mì ? Nên...nó chỉ mua có... nữa ổ ?
      Cô ta quả là cao tay nên đã cho nó đợi rủ cả chân . Đúng là 49 gặp phải 50 !?
      Qua sự việc đó ? Phải nói là tui phục cô ta sát đất , vì cô ta đã dạy cho nó một bài học trong cuộc sống , về hậu quả của tính cách keo kiệt ở con người ! hihi
(LQL) Sài Gòn , 04/05/2015
-

BỊ THẦN KINH...


BỊ THẦN KINH...
     Sáng nay chủ nhật , sau khi uống cà phê sáng cùng thằng bạn học và một đứa em mới quen . Hai thằng rủ nhau đi lên Quận Tân Bình theo lời mời của cô bạn về một khóa học . Trưa về , hai thằng bụng đói meo , chui vô một quán ăn bên Quận 3 .

     Sau khi ổn định chỗ ngồi , bỗng nó gợi chuyện :
     -Lễ 30/4 vừa rồi Sài Gòn bắn pháo bông quá trời , hết bao nhiêu tỷ đồng ... mày không đi xem à ?
     -Không , tao lười lắm , vả lại ... Ra ngoài đường để ngửi bụi , ngửi khói à ? Tao đâu có dại ?
     -Người ta đi xem quá chừng mà mày không dẫn mấy đứa nhỏ đi xem ?-Nó nói giọng ra vẻ tiếc rẻ .
     -À ..ừm..Bộ mày nghĩ tao nghèo , tao đói lắm hả !?-Tôi trợn mắt nhìn nó .
     -Xem bắn pháo bông thì liên quan gì đến nghèo đói mà mày nói vậy ?-Thấy tôi nói nghiêm chỉnh , nó cự lại .
     -Mày lại quên rồi ? Nhân những ngày Lễ lớn người ta tổ chức bắn pháo bông rầm rộ khắp nơi chỉ để giúp cho những dân nghèo xem mà quên đi cái nghèo , cái đói ...bộ mày không biết à ?

     Nó trợn mắt nhìn tôi trừng trừng ? Chắc nó nghĩ Sài Gòn mùa này nắng nóng quá nên tôi bị thần kinh !?...
(LQL) . Sài Gòn , CN 03/05/2015

Thứ Sáu, 1 tháng 5, 2015

EM CÓ NGHĨ NHƯ VẬY KHÔNG !?...

                                (Ảnh MH: Nguồn internet)
EM CÓ NGHĨ NHƯ VẬY KHÔNG !?...
      Nàng nói với tôi :
      -Em chỉ cần một góc nhỏ trong căn nhà của anh thôi . Cái góc dưới chân cầu thang chẳng hạn !?...
      Giọng nàng nhỏ , nhẹ như nữa đùa , nữa thật .
      Tôi nhìn nàng và im lặng . Bởi trong lòng tôi chỉ muốn với nàng rằng : Trong căn nhà giá lạnh của tôi , sự hiện diện của em như một ngọn đèn leo lét sáng , nó không có thể làm ấm hẳn lên toàn bộ ngôi nhà , nhưng ít nhất nó cũng sưởi ấm một góc nào đó . Ánh sáng của ngọn đèn tuy không soi tỏ sự tăm tối trong không gian rộng lớn nhưng cũng đủ soi rọi một góc nơi chân cầu thang vốn dĩ tăm tối bao năm .
      Em biết không ? Căn nhà mà em thấy , bên ngoài trông thật vững chãi , hào nhoáng và ấm cúng . Nhưng kỳ thực nó chỉ là dáng vẻ bên ngoài ? Nó đang cố che dấu đi sự rệu rã , hoang tàn và đầy lạnh lẽo ở bên trong đó em à !? Chỉ vì tôi không đủ sức mạnh cần thiết để thắp lên ánh sáng lung linh của mặt trời , nên nó quanh năm mờ nhạt . Và nó đang dần mục ruỗng vì tôi không có đủ quyền năng dù tôi có thừa lòng trắc ẩn .
      Tôi chỉ còn một bờ vai nhỏ đủ để em ngã vào và những giọt nước mắt tuôn trào để em quên đi những phút yếu mềm , mà sự cay nghiệt của đời thường em chưa thể vượt qua ..Và vòng tay siết chặt của tôi chỉ có thể sẻ chia với em chút tình khi lòng em đang trống trải và nỗi cô đơn mà em đang che dấu dưới mắt người đời .
      Trong phân phút cuối của đời người . Em và tôi có thể là tình nhân , hoặc hãy là tri kỷ . Em và tôi có thể vừa là tri kỷ , vừa là tình nhân . Nhưng tôi với em chỉ là thế !?
      Chúng ta hãy là chiếc thuyền nan mỏng manh trên mặt hồ lặng sóng , trôi tự do để ngắm đất trời cao rộng bình yên ? Hơn là chiếc thuyền to giữa sóng dữ của biển đời mênh mông .
      Em có nghĩ như vậy không !?
(Lê quang Luận). Sài gòn , 20/03/2015

MÓN QUÀ Ý NGHĨA .

                               (Ảnh NH: Nguồn internet)
MÓN QUÀ Ý NGHĨA .
       Năm 1985 , tôi lấy vợ và sinh sống ở Pleiku . Một tỉnh vùng cao mà trước năm 1975 gia đình tôi từng sống ở đây .

       Sau giải phóng gia đình tôi lên Đà Lạt sống và lập nghiệp . Cũng tại nơi đây tôi đã học từ cấp 2 đến cấp 3 - PTTH . Tôi đã có rất nhiều bạn học thân tình .

       Khi về lại sống ở Pleiku tôi hầu như không còn bạn học . Bạn học trước năm 1975 thì hầu như tôi đã quên gần hết và thất lạc tứ tán sau chiến tranh .

       Ở đây tôi đã quen biết và chơi thân với một thằng bạn là họa sĩ và đã có vợ cùng 2 cô con gái .
Thời bao cấp , cuộc sống vốn dĩ rất khó khăn . Người ta lo kiếm cơm đã khó huống chi là bỏ tiền để mua tranh và thưởng thức nghệ thuật ? Do vậy , nó đói . Ngày Tết nó và cô vợ trẻ hiền lành cùng 2 cô con gái nhỏ chỉ ăn rau lang luộc . Tôi chính là người ngỡ ngàng chứng kiến khi ghé thăm gia đình nhỏ của nó trong ngày mồng 1 Tết , tại một phòng riêng của dãy nhà tập thể Phòng văn hóa thông tin thị xã mà nó là Công nhân viên . Nói chung là nó quá nghèo .

       Trong những món quà mừng cưới cho hai vợ chồng tôi , ngoài một vài phong bao mà trong đó là tiền mừng . Còn hầu hết là quà tặng bằng hiện vật . Có rất nhiều bức tranh được tặng trong ngày vui đó . Quà cưới của nó dành cho tôi là một bức tranh sơn dầu mà nó tự vẽ . Một bức tranh khổ nhỏ : 50x60 cm . Vải xô căng trên một khung và sườn bằng gỗ tạp , rẻ tiền .

       Sau ngày cưới . Hai vợ chồng tôi mở những phần quà mừng cưới . Tôi rất thích tranh vẽ dù tôi không mấy am hiểu về môn nghệ thuật này ? Hầu hết trong những bức tranh đó đều lồng trong những cái khung sang trọng và đắt tiền . Bức nào cũng to lớn , trong đó có những bức tranh phong cảnh là hình chụp hoặc vẽ bằng sơn dầu và sơn nước . Nhưng tôi thấy tất cả là những bức tranh được bày bán trong những shop quà lưu niệm , hoặc các phòng vẽ trong thị xã .

       Sau khi mở tất cả những bức tranh , tôi chỉ đặt biệt chú ý đến bức tranh nhỏ gọn và khiêm tốn của thằng bạn họa sĩ nghèo .

       Tôi đã nhìn ngắm bức tranh đó rất lâu và nhiều lần .
       Nội dung bức tranh nhìn rất đơn giản , màu sắc rất tối tăm . Trên đó là một bầu trời xám ngắt , tối đen bởi giông tố , mây mù ở phía xa xa . Chính giữa bức tranh là một cây cổ thụ đã chết , khô trơ cành ngọn không còn một chiếc lá nào . Ở một cành bé tí trên cùng , là đôi chim nhỏ đang mớm mồi cho nhau trông thật bình yên và hạnh phúc . 

       Cuối cùng , trong căn nhà nhỏ xíu của tôi , ngay con hẻm gần chợ . Bức tranh của nó tôi treo lên trang trọng trên bức tường chính nơi phòng khách . Còn tất cả các bức tranh khác tôi gói lại cẩn thận .
        Vợ tôi ngạc nhiên hỏi :
       -Sao anh lại cất đi tất cả những bức tranh đẹp và sang trọng này , còn treo mỗi bức tranh nhỏ xíu và tối tăm kia chi vậy !?
       Tôi cười và từ tốn trả lời vợ :
       -Những bức tranh sang trọng và to lớn kia , chúng ta nên để dành . Nay mai mình lại làm quà cho người khác . Anh nghĩ , nhà mình nhỏ sẽ không phù hợp đâu em ?

       Thật ra tôi cố giải thích để vợ tôi không còn thắc mắc mà thôi . Còn đối với tôi ? Khi nghĩ về bức tranh của thằng bạn nghèo ? Nó đã bỏ thời gian và số tiền bạc ít ỏi của nó để vẽ tặng tôi một bức tranh với đầy đủ ý nghĩa đó !? Tôi chỉ suy nghĩ đơn giản như vầy các bạn :
       Thứ nhất : Đây là một bức tranh tự nó sáng tác
       Thứ hai : Ý nghĩa của bức tranh chắc các bạn đã rõ ? Nó muốn truyền tải cho tôi một thông điệp , như một lời chúc phúc chân thành . Đó là dù trong bất cứ hoàn cảnh nào ? Thì nó đều mong muốn vợ chồng tôi sống với nhau hạnh phúc .
       Thứ ba : Món quà của nó tuy không tốn nhiều tiền ? Nhưng đó là sự cố gắng hết sức có thể của vợ  chồng nó , trong bối cảnh nó đang nghèo rớt mồng tơi .

       Qua đó tôi nghĩ : Món quà nào cũng từ sự tôn trọng và tình cảm mà người trao dành cho người nhận . Nhưng trong số đó ?Tôi lại nghĩ rằng , bức tranh của thằng bạn nghèo , là món quà ý nghĩa nhất trong tất cả những món quà mà vợ chồng tôi đã nhận được trong ngày cưới năm nào .

(Lê Quang Luận) . Sài gòn , 29/03/2015