Thứ Tư, 4 tháng 3, 2015

CHỬI CHỒNG CÓ VĂN HÓA !?...

                                         (Ảnh minh họa: Internet)
CHỬI CHỒNG CÓ VĂN HÓA !?...
       Có một dạo hồi tôi còn học lớp 8 Trường Kỹ thuật La san – Đà Lạt . Nhà tôi ngay xóm sình , dưới chân ngọn đồi của Trường Petit Lyceé . Phía bên này là đường Phạm phú Thứ ( nay là Lê hồng Phong ). Phía bên kia có ngôi biệt thự to tổ chảng của ông tướng Trần thiện Khiêm ở chế độ trước . Đối diện , xéo xuống phía dưới một chút là văn phòng Luật sư của một ông Tây , có vợ Việt .
       Kể các bạn nghe . Sau vườn của bà vợ ông luật sư có trồng rất nhiều ổi xá lị , ông bà luật sư cũng đã già nên không ai ăn ổi và thường chúng rụng rất nhiều trong sân vườn của họ . Thế là tôi và vài thằng bạn thân hay chui vô vườn của ông bà luật sư lượm trộm ổi rụng .
       Có dạo đang lom khom lượm ổi , bỗng nghe trong nhà , tiếng bà Luật sư sang sảng chửi chồng . Chúng tôi im lặng rón rén lại gần và lắng nghe . Nghe xong cũng bái phục bà vợ ông Luật sư người Pháp tên TNTX luôn các bạn !?
       Hình như tối hôm ấy ông chồng Tây đi đâu qua đêm thì phải ? Sáng bảnh mắt ra ông Tây mò về nhà , bà này đang chờ sẵn trong nhà , đứng chống nạnh đem mấy bài trong sách “Tam thiên Tự” ra chửi chồng ra rả luôn :
       -“Mày là cái thằng Thiên trời , Địa đất . Sao mày không Tử mất , Tồn còn đi cho rồi ?... Mày không có nghĩ gì đến Tử con , Tôn cháu hết trọi ? Mày là cái thằng Lục sáu , Tam ba ? Mày chẳng hề nghĩ đến Gia nhà , Quốc nước . Mày chỉ biết có Tiền trước , Hậu sau ? Mày đúng là cái thằng Ngưu trâu , Mã ngựa ? Cái thằng Cự cựa , Nha răng ? Cái đồ Vô chăng , Hữu có !?...Mày….còn đứng lấp ló , ngó nghiêng nữa hả cái thằng mũi lỏ già đầu mà còn mê gái kia ?????...”
       He..he..Câu chuyện có thật 100% đó bà con ! Tui kể cho bà con nghe , sau này mà học tập chửi chồng cho có văn hóa nhé !?..hi..hi
( Lê quang Luận ) SG.09/12/2014
P/S : Trong sách Tam thiên Tự , những từ liền kề trong câu chuyện trên là đồng nghĩa , như : Quốc là nước . Gia là nhà..v..v.

TƯỞNG NIỆM...

                                         (Photo: Nguồn Internet)
TƯỞNG NIỆM...
Suy cho cùng , cuộc sống là " Sinh , ly , tử , biệt " !?
Mới ngày nào còn khóc oe oe nay đã đầu bạc , răng rụng .
Ngày nào còn hoa nở , chim ca ? Nay là là đồng khô , cỏ cháy ...là sa mạc không cùng .
Ngày nào còn yêu thương chất ngất ? Nay đã xa cách mù khơi .
Ngày nào còn bay bổng ước mơ ? Nay chỉ còn sống trong hoài niệm .
Phải chăng cuộc đời chỉ là giấc mơ qua ? Chỉ là cơn gió thoảng !?...
Dù sao cũng cảm ơn đời đã cho ta được sống và cảm nhận được hương vị của cõi hư vô !?...Vậy nên : Buồn để làm gì phải không các bạn !?..hi..hi
TƯỞNG NIỆM
(NS : Trầm Tử Thiêng )
Ta nghiêng tai nghe tai nghe lại cuộc đời , thì hãi hùng hoàng hôn chờ tới.
Ta nghiêng vai soi lại tình người , thì bóng chiều chìm xuống đôi môi.
Đang mân mê cho đời nở hoa , chợt bàng hoàng đến kỳ trăn trối.
Đang nâng niu , cuộc tình lộng lẫy , bỗng ngỡ ngàng vụt mất trong tay.
Ta khổ đau một đời , để chết trong tình cờ.
Ta tìm nhau một thời , để mất nhau vài giờ.
Bàn tay làm sao níu , một đời vừa đi qua.
Bàn tay làm sao giữ , một thời yêu thiết tha.
Mang ơn em trao tình một lần , là kỷ niệm dù không đầm ấm.
Mang ơn em đau khổ thật đầy , là nắng vàng dù nhốt trong mây.
Mang ơn trên cho cuộc đời ta , lời vạn ngày gió cuồng mưa lũ.
Trong cơn đau một vầng nhang khói , kéo ta về về cõi hư vô.
(Lê quang Luận) Sài Gòn , 23/12/2014

DỐT MÀ HAY KHOE CHỮ ?...



                                          (Ảnh minh họa: Internet}
DỐT MÀ HAY KHOE CHỮ ?...
       Sáng nay , tình cờ xem lại một video clip quay lại cuộc họp Quốc hội vừa qua . Nhìn cảnh các Đại biểu , người nói thì cứ nói , người ngủ thì cứ ngủ , người nói chuyện riêng thì cứ buôn chuyện …? , trong một hội nghị cực kỳ quan trọng như vậy , nghĩ mà xót cho dân mình !?.
       Cũng qua hình ảnh đó làm tôi nghĩ đến một câu chuyện đã xảy ra lâu lắc rồi , tôi muốn kể ra đây cho các bạn giải stress một chút trong ngày Giáng sinh .
       Hồi đó , có một ông đại biểu mới trúng cử một vị trí khá là quan trọng trong một Huyện nọ . Có lẽ ông cũng giống như bao trường hợp khác là có lý lịch tốt , cũng nghèo khổ đến độ cái quần nào của ổng cũng rách bươm cả hai cái đầu gối , dáng đi lúc nào cũng lòm khòm ?- “có lẽ vì lao động cực khổ “. Đã vậy cái mặt lại vênh vênh , váo váo . Nhìn trông rất nực cười các bạn !
        Trong một buổi mít tinh , trước cả mấy trăm dân chúng . Ông ấy đọc một bài diễn văn chào mừng mình vừa nhậm chức và những lời hứa hẹn trước dân . Đương nhiên bài diễn văn của ông là do thư ký riêng soạn thảo . Có lẽ bài viết súc tích và ngắn gọn quá nên ông không thích và tự biên , tự diễn thêm cho dài ra , vì ông thích thể hiện oai phong của mình trước dân cho lâu hơn một chút . Bởi vậy , mới xảy ra một tình huống cười ra nước mắt luôn các bạn .
       Đứng trước bao con mắt đang đổ dồn về mình , ông ta trịnh trọng cầm bài diễn văn soạn trước đặt ngay trước mặt , vẫy tay chào dân chúng và tằng hắng mấy tiếng trước khi cất giọng sang sảng :
       -Kính thưa Đồng bào , đồng chí …cùng các Đồng ruộng , Đồng bằng và Đồng hương …!( ông ta thêm mấy từ sau vì nghĩ “đồng” nào cũng thế ?)
        Hội trường im phăng phắc và trố mắt nhìn , ông ta đọc thấy điều đó nên tỏ vẻ thích thú vì nghĩ chắc có lẽ áp phê rồi đây , nên tiếp tục :
       -Hôm nay , sự có mặt đông đủ của các vị là niềm tự hào , tự trọng , tự kiêu và tự kỷ …của tôi , trước sự quan tâm đến tình hình phát triển của Huyện nhà . Mặc dầu …cũng như mặt mở , mặt mẹt cũng như mặt mâm …, mặt đần cũng như mặt độn …các vị có trăm công ngàn việc phải lo toan… ( Mặt nào cũng giống mặt nào mà !? )
       Cả hội trường bắt đầu xôn xao , nhưng ông không hề để ý bởi ông đang say sưa với ý nghĩ mình đang sáng tác thêm những ngữ điệu hùng hồn .
       -Nhưng các vị đã không quản ngại đường xa , trời mưa , trời gió có mặt đông đủ tại hội trường này , dù rằng …cũng như dù sọc , dù trơn cũng như dù bông …công việc của các vị bộn bề !(dù nào cũng thế !?...)
       Đọc đến đây , cả hội trường bắt đầu có tiếng ồn . Thấy vậy , ông ta càng gào lên với giọng mạnh mẽ và chát chúa hơn .
       -Đề nghị hội trường yên lặng , đây mới là phần quan trọng mà tôi rất cảm kích được nói ra đây . Tôi biết , các vị đến đây hôm nay cũng chỉ vì tiền !...
        Nghĩ một chút , hớp một ngụm nước lọc xong , ông nhìn xuống thấy cả hội trường đang ồn bỗng im phăng phắc . Mỉm cười ông ta lật qua trang sau , và tiếp tục với giọng to và nghiêm trang hơn .
        -Đồ quốc gia , dân tộc !....
       Đến đây thì có lẽ các bạn đã biết chuyện gì đã xảy ra rồi tôi không kể thêm nữa bởi nếu không vì thói sính chữ thì bài diễn văn nói trên đã được viết rất hay và có hồn …
       Tôi thử ráp lại một đoạn của bài diễn văn nhé ?
       “ Kính thưa các đồng bào , đồng chí . Hôm nay sự có mặt đông đủ của các vị là niềm tự hào của tôi , trước sự quan tâm đến tình hình phát triển của Huyện nhà , mặc dầu các vị có trăm công , ngàn việc để lo toan . Nhưng các vị đã không quản ngại đường xa , trời mưa , trời gió có mặt đông đủ tại hội trường này , dù rằng công việc của các vị bộn bề .
       Tôi biết , các vị đến đây hôm nay cũng chỉ vì tiền đồ của quốc gia dân tộc….”
       Vậy đó các bạn ? Ông ta đã tự hại mình vì “ Dốt mà hay khoe chữ “ , đúng không nào !? He..he..
(Lê quang Luận ) Sài gòn , 25/12/2014

ANH PHẢI SỐNG !?...


ANH PHẢI SỐNG !?...

     Mới 11 giờ đêm , khu vực Q8 điện cúp tối thui . Đêm Giáng sinh ở đất Sài Gòn sao lại nóng thế không biết nữa ? Chỉ còn duy nhất một ánh đèn leo lét từ chiếc xe bán hàng rong của một người đàn ông . Anh đang bán gì vậy ? Thì ra là anh bán bắp xào và hột gà nướng . 
     Mọi người đang dạo phố cùng gia đình và người thân trong ánh sáng rực rỡ ở ngoài kia trong đêm Chúa Giáng sinh . Còn anh vẫn đang tiếp tục công việc của mình , công việc "một ngày như mọi ngày" , một cách âm thầm và lặng lẽ bởi điều duy nhất .
Anh phải sống ! Thế thôi .

(Lê quang Luận).Sài Gòn , 25/12/2014

NÉT ĐẸP CỦA CHỊ ....


NÉT ĐẸP CỦA CHỊ....
     Chị bán súp cua và súp óc heo trong một chiếc xe đẩy nhỏ trước nhà . Các em nhỏ trong quán Net của tôi vẫn thường ăn lót lòng món súp của chị . Mỗi ngày chị đẩy chiếc xe này di chuyển khắp nơi độ chừng vài chục cây số trong ngày , dù trời nắng hay mưa ? Khi tôi đề nghị chị cho tôi chụp một pô , chị cười toe miệng nói :
     -Anh chụp hình rồi quăng lên mạng hả ?
     Tôi cười , nói :
     -Chị thích được quăng lên mạng không ?
     Vẫn nụ cười hiền trên môi chị bảo : 
     -Thôi anh ơi ! Lên mạng chỉ dành cho những người đẹp , người mẫu chân dài , hoa hậu , á hậu ? Chứ tôi xấu xí , già chat , quăng lên mạng có mà ma nó xem !?
     Tôi gật đầu ra vẻ đồng tình rồi bước vô nhà cùng dòng suy nghĩ như muốn nói thầm với chị :
“Chị biết không ? Chị mới là người phụ nữ xứng đáng được vinh danh về lòng chân thực , sự quả cảm và đức hy sinh …Hình ảnh của chị còn đẹp hơn cô người mẫu chân dài nào đó mà chỉ biết bán chút ngoại hình dễ nhìn của mình để mong cầu một sự đổi đời từ vốn tự có . Hơn cả cô Phát thanh viên xinh đẹp nào đó mà hàng ngày vẫn rao giảng đạo đức trên truyền hình cho thiên hạ , dù mình là một kẻ ăn cắp . Và những cô hoa hậu được trả giá bằng tiền để mua chút hư danh ! Cuộc đời không cho chị nhan sắc và sự sung sướng nhưng đã cho chị sự cần cù , chịu khó và trách nhiệm của mình trước những đứa con như bao nhiêu triệu bà mẹ tần tảo và bất hạnh khác ở Việt nam . 
     Và giờ đây chị sẽ được lên mạng , nhưng có bao nhiêu người đồng cảm với tôi để ngắm nhìn chị ? Tôi hoàn toàn chưa biết được !?..."

CON ƠI NHỚ LẤY CÂU NÀY ….

                                          (Ảnh minh họa: Internet)
CON ƠI NHỚ LẤY CÂU NÀY ….
       Trong cuộc sống quanh ta , thỉnh thoảng ta vẫn thấy hiện tượng ăn cắp . Có nhiều nguyên nhân để dẫn đến hành động trên . Tôi và các bạn thử phân tích hiện tượng này dưới góc nhìn của những người dân bình thường , để tìm hiểu xem hành động ăn cắp đó gồm bao nhiêu loại và có bao nhiêu thành phần thuộc đối tượng đó , cũng như có bao nhiêu động cơ để dẫn đến hành vi ăn cắp được hình thành .
       Tôi nhớ có lần khi tôi còn trẻ , hai đứa con trai nhỏ của tôi cũng chỉ , đứa lớp 4 đứa lớp 6 . Nhà tôi buôn bán nên lúc nào trong túi của tôi cũng có tiền . Đương nhiên cả tiền chẵn lẫn tiền lẻ . Có lần , trong một buổi sáng lúc tôi còn ngủ nướng trên giường trong phòng của mình . Tôi thấy cửa phòng khẽ mở và có một bóng tí hon đang lần đến chiếc quần của tôi treo ở cánh cửa tủ . Do phòng tối nên thằng nhóc con tôi không biết tôi đang thức ? Thế là cu cậu lần trong túi quần của tôi ăn cắp tiền . Tôi biết nó chỉ lựa những đồng tiền nhỏ nhất , lấy để thực hiện một ước muốn hay sở thích nào đó mà vợ chồng tôi không cho phép ( như chơi điện tử chẳng hạn ) . Lúc cu cậu đang lần mò lựa chọn trong mớ tiền của tôi . Tôi đã nhẹ nhàng nói vọng ra như một lời tâm sự :
     -Con biết không ? Hành vi trộm cắp là một hành động mà cả thế giới đều ghét , nó rất xấu xa và nhơ nhớp bởi những kẻ chỉ muốn sở hữu những cái không thuộc về mình bằng cách lấy cắp của người khác !
     Thế là cu cậu âm thầm lui ra ngoài , và tôi biết rằng cu cậu đã cực kỳ xấu hổ . Tôi cũng rất ân hận vì không biết mình đã cư xử với con trẻ như vậy đã phải chưa ? Tuy nhiên cho đến bây giờ , những đứa con của tôi không bao giờ còn có ý tưởng đó trong suy nghĩ của nó nữa .
     Qua sự việc đó chúng ta thấy rằng . Động cơ để dẫn đến hành vi ăn cắp là vì nó chưa có khả năng kiếm tiền nhưng lại muốn thỏa mãn một sở thích bị cha mẹ cấm đoán . Đó chỉ là một hành động mang tính bộc phát vì chưa được sự giáo dục của gia đình và có lẽ của cả trường học của nó . Nhưng dù sao nó cũng chỉ ăn cắp của cha mẹ .
     Có một sự kiện nổi đình nổi đám mới đây về một hành vi ăn cắp 50.000 đồng với mục đích nuôi con bị bệnh của một người cha trong cảnh túng quẫn , mà cuối cùng bị Tòa án nước ta xử 7 năm tù . Vậy động cơ của anh ta để dẫn đến hành vi ăn cắp là gì ? Đó là lòng thương con của một người cha . Anh ta đã hành động vì hoàn cảnh quá túng quẫn đường cùng . Xét ra , nó không thuộc bản chất mà cũng là một hành động mang tính tự phát mà thôi
http://tuoitre.vn/…/cuop-50000-dong-lanh-an-07-…/661366.html
     Hay mới đây , chỉ vì giật một chiếc mũ của bạn gái học cùng lớp trị giá 60 ngàn đồng Việt nam , mà các em học sinh chưa đến tuổi vị thành niên phải chịu mức án 15 tháng tù giam . 4 em học sinh giật 1 chiếc mũ của bạn nếu xét về mọi góc độ , chúng ta không thể quy đó là một hành vi trộm cướp tài sản để làm của riêng được ? Thế nhưng , hành động lấy một món đồ mà không phải của mình thì cũng là hành vi ăn cắp . Tuy nhiên việc xử tù giam cho hành vi đó có quá đáng hay không !?
http://tuoitre.vn/…/tinh-tiet-moi-trong-vu-nam-…/685803.html
     Còn nhiều trường hợp khác nhau nữa về hành vi ăn cắp , nhưng mỗi trường hợp đều có nguyên nhân của nó . Trong đó cũng không loại trừ những trường hợp ăn cắp vì lười biếng , nhác lao động và nghiện ngập . Dù sao đó cũng là một hiện tượng mà ở đất nước nào cũng có , tuy ít hay nhiều mà thôi .
     Ví như tại Pháp .Trong một tác phẩm nổi tiếng của nhà văn Victor Hugo . “ Một Giăng Van Giăng là một thanh niên nghèo khỏe mạnh sống cùng người chị gái đã góa chồng đang nuôi bảy đứa con nhỏ sống rất cơ cực. Anh không có vợ con, chỉ chuyên tâm đi làm thuê qua ngày để nuôi các cháu. Vì khỏe mạnh nên những ngày ban đầu cuộc sống vẫn đủ ăn, nhưng càng về sau công việc càng ít đi, tiền làm thuê không đủ, các cháu anh đã phải nhịn đói mấy ngày. Trước hoàn cảnh đó, Giăng Van Giăng đã đến tiệm bánh mỳ ăn cắp một miếng bánh mỳ nhỏ đem về cho các cháu ăn nhưng không thành công và anh bị bắt, người ta đã tuyên án anh 5 năm tù giam vì tội ăn cắp. Ở trong tù anh tìm cách trốn thoát nhiều lần nhưng đều không thành công, lại bị gia hạn thêm năm tù nên tổng cộng số năm anh ở trong tù là 19 năm. Tại đây anh đã nuôi dưỡng ý chí thù hận đối với cuộc đời. Mãn hạn tù khi đã hơn bốn chục tuổi, anh đi đến đâu cũng gặp sự khinh ghét, xua đuổi của mọi người. Có người đàn bà tốt bụng đã chỉ cho anh đến ngôi nhà của đức Giám mục Myriel để xin ăn ngủ.”(nguồn wikipedia ).
      Như vậy chúng ta thấy đôi khi chỉ vì một hành động tự phát , vì đối tượng ăn cắp đang vướng vào một tình huống quá khó khăn và đôi khi hành vi ăn cắp cho một việc làm mang tính nhân văn nữa , buộc lòng phải ăn cắp . Và ở đất nước ta hậu quả thật khó lường vì hành vi này , một khi anh ta tứ cố vô thân , không tiền , không bạc và vô thân thế . Đôi khi còn bị nâng quan điểm và làm vật thế thân cho bệnh thành tích của cơ quan Pháp luật
      Còn có một số hành vi ăn cắp của một số đối tượng khác , mà hoàn toàn không vì lý do hoàn cảnh ? Bởi họ là con , cháu của những quan chức lớn . Họ dám bỏ cả trăm triệu đồng để du lịch ra nước ngoài , thì việc ăn cắp một vài món nhỏ nhoi trong siêu thị được đánh giá ra sao ? Và nguyên nhân nào dẫn đến hành vi đó ? Các bạn cùng tôi thử phân tích xem !?
      Chúng ta thấy đó có phải là một hành động tự phát hay nó đã là bản chất ? Bởi nó đã nhìn sự việc ăn cắp như một tập quán , một thói quen hàng ngày mà nó thường nhìn thấy , nghe thấy từ lúc còn rất nhỏ ( Có thể không ai dạy nó điều đó , nhưng nó tự cảm nhận ). Do vậy , việc lấy “đi “những món đồ của người khác là chuyện bình thường như cơm bữa , không có gì phải lăn tăn cả . Đôi khi nó còn thấy hàng ngày ở nhà , người ta còn tự nguyện ăn cắp đồ của mình , tiền bạc của mình đem đến cho bố mẹ nó nữa ? Thì việc nó tự ăn cắp một vài món đồ nhỏ ở siêu thị hay đâu đó là có gì quá đáng ? Nếu không muốn nói là họ nên cám ơn nó !? Chỉ vậy thôi .
     Ta có thể nhìn nhận những đối tượng đó là những kẻ cắp có quyền lực !
     Khi cái máu ăn cắp đã nhiễm sâu vào cơ thể những kẻ có quyền lực , thì đương nhiên cái căn thiện sẽ không còn ? Thậm chí nó còn ngày càng thể hiện tâm địa độc ác để thỏa mãn bằng được bản tính tham lam cố hữu . Thích những cái không thuộc về mình , từ vật chất , sự sùng bái và địa vị cao hơn để tăng quyền lực . Muốn có được điều đó , họ sẽ ăn cắp những món ăn cắp được dâng lên những kẻ ăn cắp cấp cao hơn . Và cứ như thế ta có thể gọi nôm na là “ tham nhũng “ rồi “ hối lộ “.
     Có một câu hỏi được đặt ra về người thợ hớt tóc : “ Anh thợ hớt tóc có thể hớt tóc cho nhiều người . Vậy ai là người hớt tóc cho anh ta !?... “
     Như vậy ? Chúng ta thấy thấm thía một câu ca dao từ rất lâu : “ Con ơi nhớ lấy câu này . Cướp đêm là giặc , cướp ngày là quan .”
( Lê quang Luận ) Sài gòn , 27/12/2014

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

LOÀI HOA SÚNG HAY PHỤ NỮ VN ...



                                          (Photo: Internet}
LOÀI HOA SÚNG HAY PHỤ NỮ VN ...
      Chỉ còn dăm ngày nữa là đến ngày 08/03 . Đó là ngày Quốc Tế Phụ Nữ. Một ngày mà ở các nước trên Thế giới và đất nước Việt Nam , mọi người đặt ra để vinh danh những người phụ nữ . Tôi xin được viết ra vài dòng cảm nghĩ của mình liên quan đến những người phụ nữ ở đất nước tôi .
      Ngày này , cách đây hơn 1,5 thế kỷ và tiếp theo nhiều năm sau nữa . Từ nhiều sự kiện khác nhau ở các nước trên Thế giới . Ngày 8 tháng 3 năm 1975, Liên Hiệp Quốc bắt đầu chú ý và tổ chức ngày Quốc tế Phụ nữ .
      Riêng đất nước Việt Nam của chúng ta . Những người phụ nữ cũng có được ngày này để nhận những đóa hồng tươi thắm , hay những lẵng hoa rực rỡ sắc màu từ những người đàn ông trong gia đình . Từ những người tình hay các đồng nghiệp khác giới ...Họ có quyền được tôn vinh trong một ngày đáng nhớ này.
      Đối với tôi , hình tượng người phụ nữ Việt Nam dưới mắt tôi là một hình tượng đẹp đẽ đến nao lòng . Tôi yêu nét đẹp gọn gàng nhỏ nhắn từ hình thể . Yêu sự nhẫn nại đến không ngờ . Tôi yêu sự chịu đựng và đức hy sinh to lớn và không hề tính toán của họ đối với gia đình và con cái của họ .
      Họ được sinh ra từ một đất nước mà quyền hạn của họ được đánh giá thấp hơn những người đàn ông , tuy rằng đâu đó người ta vẫn giương cao khẩu hiệu " Nam nữ bình quyền " . Nhưng có một sự thật đã ăn sâu vào máu thịt của phần lớn những người Phụ nữ Việt nam về cái gọi là " Tam tòng , tứ đức " trong sách Lễ ký thời xưa . Do vậy đức hạnh nhẫn nại , chịu thương ,chịu khó , không ngại cực khổ . Đức tính chăm bẩm một đời lo cho chồng , cho con , cho cháu đã ăn sâu vào tiềm thức của họ . Khiến cho cả cuộc đời của họ phần lớn trôi qua trong sự lo toan , chịu đựng hơn là sự hưởng thụ và được trân trọng như phần lớn phụ nữ các nước Tây âu .

                                          (Photo: Internet}
      Bởi vậy ? Khi tôi có đủ nhận thức về cuộc đời . Về sự thất bại hay thành công ? Về những nỗi đau của sự bất hạnh tận cùng hay niềm hạnh phúc miên man ...của số phận con người ? Thì tôi đã nhìn những người phụ nữ của đất nước của chúng ta với một góc nhìn khác . Một góc nhìn công bằng và vị tha hơn .
      Khi tôi hàng ngày đã chứng kiến quanh mình những người phụ nữ tần tảo sớm khuya , làm lụng vất vả , bằng đủ loại công việc khác nhau . Những bà mẹ suốt cả ngày rong đuổi trên đường nắng hay đêm sương lạnh lẽo , lặn lội thân cò để tha chút mồi ít ỏi về lo cho những đứa con của mình .
      Khi tôi chứng kiến những người phụ nữ được trang bị kiến thức hẳn hoi , có đầy bằng cấp . Ngoài những giờ làm việc áp lực nơi công sở vẫn tranh thủ về sớm để lo toan miếng ăn , cái mặc cho chồng , cho con . Họ hầu như quên dần thói quen được thư giản , đàn đúm cùng bạn bè vào những ngày nghỉ , mà chú tâm vào việc vệ sinh nhà cửa , dạy dỗ con trẻ trong tổ ấm đơn giản của mình .
      Đâu đó trong những khu vui chơi , ăn nhậu của cánh đàn ông vẫn thấp thoáng bóng dáng những cô gái trẻ trung , xinh đẹp . Họ lượn lờ chiều lòng khách ăn chơi , để mang chút tiền gởi về quê nuôi cha già lười nhác , nát rượu hoặc mẹ già mang bệnh tật chờ đợi thuốc men ? Đó là những người phụ nữ trời ban cho chút nhan sắc nhưng lại bị lấy đi cuộc sống bình thường như những người phụ nữ khác ? Đó là trình độ hiểu biết hay sự học hành ít ỏi do đặt để trong một gia đình nghèo túng và thiếu hiểu biết của cha mẹ !?..
      Bóng những người phụ nữ Việt Nam trong giai đoạn những năm gần đây . Chấp nhận bán rẻ thân thể trẻ trung của mình cho những gã nước ngoài què quặt , già yếu để mong đổi đời , nhằm giúp đỡ cho gia đình bà con ? Và hệ quả là có khi bị lừa bán cho những ổ điếm ở nước ngoài . Có khi bỏ xác nơi đất khách mà vẫn chưa hiểu thế nào là là hạnh phúc dù chỉ một lần !?...
      Và rất nhiều hình ảnh khác nữa về số phận của người phụ nữ Việt Nam mà tôi hay các bạn đã chứng kiến !?... Tuy nhiên vẫn còn đâu đó hình ảnh một số phụ nữ hư hỏng hoặc có lối sống vội vàng , trốn tránh trách nhiệm của mình đối với gia đình . Hay một số nhỏ khác tỏ ra hung dữ , lừa đảo , thích ngồi không hưởng thụ ...Đó chẳng qua là con số rất nhỏ do ảnh hưởng từ môi trường xã hội không tốt sinh ra mà thôi !
                                                       (Photo: Internet)
      Nhưng đối với tôi , hình tượng người phụ nữ của đất nước chúng ta thật đáng trân trọng . Tôi đã ví họ như những bông hoa đơn sắc nhưng đẹp rực rỡ dưới những đêm trăng rằm hay giữa trưa trời đứng bóng ? Đó là những bông hoa "súng" đẹp giản dị nhưng tỏa ngát hương dịu nhẹ , thơm ngát lòng người .
      Bông hoa súng mọc giữa đầm lầy hay những vùng ao tù nước đọng ? Những nơi mà nước sông không bao giờ với tới . Trong những điều kiện khắc nghiệt đó , chúng ta thấy hoa vẫn mạnh mẽ sống , và mạnh mẽ vươn lên cho dù thân thể được cắm trong sình lầy hôi hám . Sắc đẹp của hoa không kiêu sa lộng lẫy như hoa hồng , hoa cúc ...nhưng đằm thắm dịu dàng đặt trên cành ngọn yếu ớt , mong manh .
      Hoa súng đẹp không nhờ nền xanh của cành lá làm nổi bật sắc màu vốn có của mình như các loài hoa khác ? Mà tựa bóng mình trên mặt nước rong rêu , phản chiếu mây trời hay mặt trời rực rỡ . Một nét đẹp mộc mạc , giản đơn , nhưng nếu chúng ta nhìn ngắm kỹ với một tâm hồn rộng mở. Ta sẽ thấy sự lộng lẫy , đằm thắm và kiêu sa của nó .
      Một loài hoa dáng yểu điệu mà tố chất không yểu điệu như bản chất vốn có của người phụ nữ Việt nam : Đẹp , nhưng mạnh mẽ đức tính hy sinh . Mùi của hoa súng thơm dịu dàng , thanh khiết , quyện hồn người như mùi mồ hôi trong lao động nhọc nhằn của người trinh nữ Việt Nam vậy !?
      Nét đẹp của phụ nữ Việt nam với tôi là nét đẹp thuần chất của loài hoa súng . Loài hoa sẵn sàng vươn lên từ ao tù , nước đọng . Và vẫn tỏa ngát hương cho dù sự khắc nghiệt môi trường và mọi thời tiết .
      Tôi nghĩ ? Những người phụ nữ Việt Nam của chúng ta xứng đáng được vinh danh không chỉ trong ngày 08/03 ? Mà xứng đáng được trân trọng và vinh danh mãi mãi , cho đến khi nào trái đất này thực sự không còn tồn tại nữa các bạn ạ !?...
(Lê Quang Luận) Sài Gòn , 03/02/2015 - một ngày đầu năm Ất Mùi .

                                          (Photo: Internet}